|
Có một bài thơ chưa bao giờ được viết Là bài thơ đầu em viết tặng riêng anh Nét mực xanh còn đong đầy trong nỗi nhớ Luyến tiếc dại khờ phố cũ hóa rêu xanh
Có một bài thơ chưa bao giờ được viết Là nụ cười xanh biếc nở trên môi Thoáng bồi hồi em lạnh lùng hờn dỗi Để hạt mưa buồn buốt nhói lạnh con tim
Có một bài thơ chưa bao giờ được viết Là bài thơ buồn em viết lúc thu sang Cánh nhạn hồng trông tin người viễn xứ Để bây chừ nhuộm tím cả hoàng hôn

Có một bài thơ chưa bao giờ được viết/ Là bài thơ buồn em viết lúc thu sang (Ảnh minh họa)
Bài thơ đầu em viết bằng nụ hôn Trên chiếc giỏ xe nơi tâm hồn trú ngụ Gió mùa thu khẽ khàng lay giấc ngủ Một thiên đường tuyết trắng thuở xa xưa
Cơn mưa chiều xóa nhòa bao ký ức Một chuyện tình ngưu chức vọng thiên thu Anh bây giờ yên giấc ngủ ngàn thu Giữa lòng đại dương có lời ru của biển
Bài thơ đầu tiên em viết bằng mực tím Mượn phím đàn em trao gửi đến anh Để biển xanh ru hồn theo nỗi nhớ Em vẫn chờ nơi phía cuối hoàng hôn |